Trong các bài học trước, chúng ta đã thấy mô hình Hiệu ứng Cố định (FE) là một công cụ tuyệt vời để giải quyết một dạng vấn đề nội sinh: sự tương quan giữa các biến giải thích và các yếu tố không quan sát được, không đổi theo thời gian (\(u_i\)). Tuy nhiên, đây không phải là nguồn gốc duy nhất của vấn đề nội sinh. Điều gì sẽ xảy ra nếu biến giải thích của chúng ta tương quan với sai số ngẫu nhiên thuần túy \(\epsilon_{it}\), tức là các yếu tố không quan sát được nhưng lại thay đổi theo thời gian? Đây là một vấn đề rất phổ biến, có thể xuất phát từ sai số đo lường, quan hệ hai chiều, hoặc các biến bị bỏ qua thay đổi theo thời gian. Trong những trường hợp này, ngay cả mô hình FE cũng sẽ cho ra kết quả bị chệch và không nhất quán. May mắn thay, chúng ta có một công cụ kinh điển để giải quyết vấn đề này: phương pháp Biến …