Trong bài học trước, chúng ta đã làm quen với hồi quy đa thức và thấy rằng đó là một công cụ hữu ích để mô hình hóa các mối quan hệ phi tuyến. Tuy nhiên, chúng ta cũng đã thấy một nhược điểm lớn của nó: các đa thức bậc cao có thể trở nên rất “thất thường” và bất ổn, đặc biệt là ở hai đầu của dữ liệu hoặc khi cỡ mẫu không đủ lớn. Điều này là do một đa thức là một hàm “toàn cục” – một sự thay đổi nhỏ trong dữ liệu ở một nơi có thể ảnh hưởng đến hình dạng của đường cong ở một nơi rất xa. Vậy có cách nào để mô hình linh hoạt hơn mà vẫn giữ được sự ổn định không? Câu trả lời chính là Hồi quy Spline. Đây là một phương pháp thay thế cực kỳ linh hoạt và mạnh mẽ. Thay vì cố gắng tìm một hàm đa thức duy nhất để khớp với toàn bộ dữ liệu, ý tưởng của spline là …