Chào mừng các bạn đến với bài học thứ hai. Trong bài học trước, chúng ta đã tìm hiểu về Phương pháp các Mô-men và thấy rằng nó hoạt động hiệu quả trong các trường hợp định danh chính xác. Tuy nhiên, trong nghiên cứu thực tế, chúng ta thường gặp phải tình huống có nhiều thông tin hơn mức cần thiết. Ví dụ, chúng ta có thể có nhiều biến công cụ hợp lệ hơn số biến nội sinh cần ước lượng. Tình huống này được gọi là trường hợp định danh thừa (overidentified case). Khi bị định danh thừa, chúng ta không thể tìm được một bộ tham số duy nhất làm cho tất cả các phương trình mô-men mẫu đều bằng 0 một cách hoàn hảo. Thay vào đó, chúng ta phải tìm một sự “thỏa hiệp”: một bộ tham số sao cho các phương trình mô-men mẫu “gần bằng 0 nhất có thể”. Ý tưởng về việc tối thiểu hóa “khoảng cách” này chính là nền tảng của Ước lượng Khoảng cách Tối thiểu (MDE). Phương …