Ở bài học trước, chúng ta đã thiết lập một nền tảng lý thuyết vững chắc về đa cộng tuyến, hiểu rõ bản chất của nó là sự tương quan mạnh giữa các biến giải thích và những hậu quả tiêu cực như làm phóng đại phương sai của các ước lượng OLS. Việc nhận thức được sự nguy hiểm của đa cộng tuyến là bước đầu tiên, nhưng chưa đủ. Một nhà nghiên cứu giỏi cần phải biết cách “bắt bệnh” một cách chính xác và đưa ra “phác đồ điều trị” phù hợp. Do đó, bài học này sẽ chuyển từ “tại sao” sang “làm thế nào” – làm thế nào để phát hiện sự tồn tại của đa cộng tuyến và làm thế nào để giảm thiểu tác động của nó. Nội dung bài học sẽ tập trung vào các kỹ thuật chẩn đoán thực hành, từ việc kiểm tra ma trận tương quan đơn giản đến việc sử dụng các chỉ số chuyên sâu hơn như Hệ số Phóng đại Phương sai (VIF) và Số điều …