Trong bài học trước, chúng ta đã khám phá nền tảng lý thuyết của hiện tượng tự tương quan, hiểu rõ nguyên nhân và những hệ quả tiêu cực của nó. Qua ví dụ về hàm tiêu dùng, chúng ta đã nhận thấy các dấu hiệu cảnh báo như R-bình phương bị thổi phồng và đặc biệt là mô hình tuần hoàn của phần dư khi được vẽ theo thời gian. Những quan sát trực quan này là bằng chứng mạnh mẽ cho thấy giả định về tính độc lập của sai số có thể đã bị vi phạm. Tuy nhiên, việc phân tích đồ thị chỉ mang tính chủ quan và không đủ để đưa ra kết luận thống kê vững chắc. Để chẩn đoán vấn đề một cách chính thức, chúng ta cần một công cụ kiểm định giả thuyết chặt chẽ. Đây chính là vai trò của kiểm định Durbin-Watson, một trong những phương pháp kinh điển và được sử dụng rộng rãi nhất để phát hiện tự tương quan bậc nhất. Sau khi học cách “chẩn …