Trong bài học trước, chúng ta đã cùng nhau khám phá sức mạnh của ước lượng GMM sai phân do Arellano và Bond (1991) phát triển. Phương pháp này, bằng cách tận dụng một cách có hệ thống các giá trị trễ ở dạng mức làm biến công cụ cho phương trình sai phân, đã giải quyết được vấn đề nội sinh một cách hiệu quả. Tuy nhiên, ngay cả một công cụ mạnh mẽ như vậy cũng có “gót chân Achilles”. Các nghiên cứu mô phỏng đã chỉ ra rằng khi chuỗi dữ liệu có tính bền bỉ cao (hệ số tự hồi quy $\rho$ tiến gần đến 1), GMM sai phân có thể hoạt động kém hiệu quả. Vấn đề này được gọi là “biến công cụ yếu” (weak instruments). Bài học hôm nay sẽ giải quyết trực tiếp điểm yếu này bằng cách giới thiệu một sự cải tiến mang tính cách mạng: Ước lượng GMM hệ thống (System GMM), được phát triển bởi Arellano và Bover (1995) và sau đó được Blundell và Bond (1998) phổ …

🔔 Khu vực THÀNH VIÊN
Bạn cần đăng ký một gói Thành viên để truy cập nội dung này.
Các gói hiện có:
Bạn đã có tài khoản → đăng nhập
Back to top button