Trong Bài 2, chúng ta đã học phương pháp Engle-Granger để kiểm định đồng liên kết. Mặc dù trực quan, phương pháp này có hai hạn chế lớn: (1) nó chỉ có thể kiểm định sự tồn tại của tối đa một mối quan hệ đồng liên kết, và (2) kết quả có thể phụ thuộc vào việc chọn biến nào làm biến phụ thuộc ở bước đầu tiên. Trong thực tế, một hệ thống kinh tế với $k$ biến có thể có nhiều hơn một mối quan hệ cân bằng dài hạn (tối đa $k-1$ quan hệ). Ví dụ, trong một hệ thống gồm GDP, tiêu dùng và đầu tư, có thể tồn tại một mối quan hệ dài hạn giữa GDP và tiêu dùng, và một mối quan hệ khác giữa GDP và đầu tư. Để giải quyết những hạn chế này, Søren Johansen (1988, 1991) đã phát triển một phương pháp kiểm định đồng liên kết dựa trên khuôn khổ Mô hình véc-tơ tự hồi quy (VAR). Phương pháp Johansen là một cách tiếp cận hệ thống, …