Chào mừng các bạn đến với bài học thứ năm! Trong các bài học trước, chúng ta đã tập trung vào việc mô hình hóa và giải thích hành vi “trung tâm” của phân phối lợi nhuận – tức là những gì thường xảy ra. Tuy nhiên, trong quản lý rủi ro tài chính, mối quan tâm lớn nhất của chúng ta thường không phải là những biến động hàng ngày, mà là khả năng xảy ra những sự kiện cực đoan: một cú sụp đổ thị trường, một khoản lỗ khổng lồ, hay một cuộc khủng hoảng tài chính. Những sự kiện này, dù hiếm gặp, lại có sức tàn phá nặng nề nhất. Các mô hình thống kê cổ điển, đặc biệt là những mô hình dựa trên giả định phân phối chuẩn, thường thất bại thảm hại trong việc dự báo các sự kiện này. Phân phối chuẩn có “đuôi mỏng”, nghĩa là nó đánh giá xác suất xảy ra các giá trị rất lớn hoặc rất nhỏ là gần như bằng không. Nhưng thực tế lại …