Trong bài học trước, chúng ta đã học cách sử dụng Mô hình Hiệu ứng Cố định (Fixed Effects) để “loại bỏ” ảnh hưởng của các yếu tố không đổi theo thời gian, chẳng hạn như văn hóa quản trị của một công ty. Đây là một cách tiếp cận rất mạnh mẽ và an toàn. Tuy nhiên, nó cũng có một số hạn chế, chẳng hạn như không thể ước lượng tác động của các biến không đổi theo thời gian. Hôm nay, chúng ta sẽ tìm hiểu một phương pháp thay thế có tên là Mô hình Hiệu ứng Ngẫu nhiên (Random Effects Model). Mô hình này tiếp cận vấn đề theo một triết lý hơi khác. Thay vì xem các đặc điểm riêng của mỗi đối tượng là các hằng số cố định cần loại bỏ, nó lại coi chúng như những thành phần ngẫu nhiên, được rút ra từ một phân phối chung. Việc hiểu rõ cả hai mô hình này và biết khi nào nên sử dụng mô hình nào là một kỹ năng cực …