Chào mừng các bạn đã quay trở lại! Trong bài học trước, chúng ta đã tìm hiểu về “cơ chế” của mô hình tự hồi quy ngưỡng (TAR) và SETAR. Chúng ta đã biết rằng chúng cho phép hành vi của một chuỗi thời gian thay đổi khi một biến số quan sát được vượt qua một mức ranh giới cụ thể. Bây giờ, câu hỏi quan trọng là: “Khi nào thì chúng ta nên sử dụng mô hình này trong thực tế?”. Bài học hôm nay sẽ trả lời câu hỏi đó bằng cách đưa bạn đến với hai ứng dụng thực tế rất trực quan trong tài chính. Đầu tiên, chúng ta sẽ du hành ngược thời gian về những năm 1990 để xem các ngân hàng trung ương châu Âu đã cố gắng giữ tỷ giá hối đoái trong một “biên độ” cho phép như thế nào, và mô hình SETAR đã giúp mô tả hành vi này ra sao. Tiếp theo, chúng ta sẽ khám phá thế giới của các nhà kinh doanh chênh lệch giá …