Trong bài học trước, chúng ta đã đi đến một kết luận quan trọng: cả hai phương pháp ước lượng OLS gộp và hiệu ứng cố định đều thất bại trong việc cung cấp một ước lượng nhất quán cho hệ số động trong mô hình dữ liệu bảng có chuỗi thời gian (T) ngắn. OLS bị chệch lên trên, trong khi FE lại bị chệch xuống dưới do thiên chệch Nickell. Tình thế này đòi hỏi một cách tiếp cận hoàn toàn khác, một phương pháp có thể “phá vỡ” mối tương quan tai hại giữa biến giải thích và sai số. Bài học này sẽ giới thiệu giải pháp đó, bắt đầu từ ý tưởng nền tảng của biến công cụ (Instrumental Variables – IV) và sau đó phát triển thành một khuôn khổ mạnh mẽ và tổng quát hơn: Phương pháp Mô-men Tổng quát (GMM). Chúng ta sẽ bắt đầu với bộ ước lượng Anderson-Hsiao, một ứng dụng trực tiếp và sơ khai của phương pháp IV cho mô hình bảng động. Mặc dù đơn giản, nó …