Trong suốt các bài học vừa qua, từ mô hình hiệu ứng cố định (FE) đến GMM, chúng ta đã ngầm dựa trên một giả định nền tảng: tính ngoại sinh ngặt (strict exogeneity). Giả định này yêu cầu rằng, có điều kiện trên hiệu ứng cá nhân $\alpha_i$, sai số ở thời điểm $t$ ($u_{it}$) không chỉ không tương quan với biến giải thích ở thời điểm $t$, mà còn không tương quan với các giá trị quá khứ và tương lai của biến giải thích đó. Đây là một yêu cầu rất khắt khe và thường bị vi phạm trong nhiều bối cảnh tài chính thực tế. Hãy tưởng tượng một kịch bản phổ biến: hiệu suất vượt trội của một công ty trong năm nay (một cú sốc $u_{it}$ dương) có thể khiến ban lãnh đạo quyết định tăng đầu tư R&D vào năm sau. Nếu R&D là một biến giải thích trong mô hình, thì giả định ngoại sinh ngặt đã bị vi phạm vì sai số quá khứ ảnh hưởng đến biến giải thích tương …