Trong bài học trước, chúng ta đã thiết lập khung lý thuyết về kết quả tiềm năng và xác định “thiên chệch lựa chọn” là trở ngại chính trong việc ước lượng hiệu ứng điều trị nhân quả. Về cơ bản, vấn đề nảy sinh vì nhóm được điều trị và nhóm kiểm soát không giống nhau ngay từ đầu. Vậy làm thế nào chúng ta có thể so sánh một cách hợp lý giữa hai nhóm này? Bài học này sẽ đi sâu vào một giả định nhận dạng mạnh mẽ nhưng cực kỳ hữu ích: Giả định Độc lập có Điều kiện (CIA), hay còn gọi là “lựa chọn dựa trên các yếu tố quan sát được”. Ý tưởng cốt lõi của giả định này là, mặc dù hai nhóm có thể khác nhau, nhưng nếu chúng ta có thể đo lường và kiểm soát tất cả các yếu tố quan trọng dẫn đến sự khác biệt đó, thì phần còn lại của sự lựa chọn vào nhóm điều trị có thể được xem như là ngẫu nhiên. …