Những hạn chế của mô hình hiệu ứng ngẫu nhiên: một “giả tưởng hữu ích” Limitations of the random-effects model: a useful fiction Trong các bài học trước, chúng ta đã liên tục nhấn mạnh rằng mô hình hiệu ứng ngẫu nhiên (RE) gần như luôn là lựa chọn phù hợp và được ưu tiên hơn khi tổng hợp các nghiên cứu từ tài liệu đã công bố. Nó cung cấp một khung khái niệm đúng đắn, thừa nhận rằng hiệu ứng thật có thể thay đổi, và cho phép chúng ta ước lượng sự phân tán của các hiệu ứng đó. Tuy nhiên, có một sự thật quan trọng mà mọi nhà nghiên cứu chuyên nghiệp cần phải đối mặt: mặc dù là mô hình tốt nhất chúng ta có, mô hình RE được xây dựng trên một loạt các giả định thống kê nghiêm ngặt, và trong thực tế, chúng ta gần như luôn vi phạm một hoặc nhiều trong số các giả định đó. Điều này có vẻ mâu thuẫn. Tại sao chúng ta lại sử dụng …

🔔 Khu vực THÀNH VIÊN
Bạn cần đăng ký một gói Thành viên để truy cập nội dung này.
Các gói hiện có:
Bạn đã có tài khoản → đăng nhập
Back to top button